Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Câu chuyện của Sanat Kumara – Con đường trở thành Đấng Hành Tinh Thượng Đế – Chương 4

Chương bốn
Tôi thức dậy với một sự khởi đầu, cảm thấy một dòng điện trong tất cả các bộ phận trong cơ thể của tôi. Tôi cũng nghe thấy một âm thanh lớn rất to đã đánh thức tôi. Tôi cựa quậy một chút, xoay chuyển cơ thể xung quanh chiếc bàn, việc cử động này tỏ ra rất khó khăn vì xương của tôi bị đau. Tôi cảm thấy như thể tôi đã nằm trên bàn đó mãi mãi và tôi sẽ không bao giờ rời khỏi nó.
Một người đàn ông đột nhiên nói với tôi: “Vậy là cuối cùng anh đã thức giấc, phải không? Anh đã ngủ mười bốn giờ liên tục! Anh cảm thấy thế nào?”Tôi nghe những gì anh ta nói, nhưng nó không có ý nghĩa gì với tôi. Tôi không hiểu ngôn ngữ của anh ta. Tôi xoay vặn những từ trong đầu và nó bắt đầu có ý nghĩa – tôi có thể hiểu được!


Tôi hỏi, “Tôi đang ở đâu?” Không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh ta.

Anh ta có vẻ thiếu kiên nhẫn và nói, “Tôi hỏi bạn cảm thấy thế nào. Nó không phải là một câu hỏi vu vơ. Hãy trả lời nó đi!”Sức mạnh mà anh ta nói giờ đã thu hút sự chú ý của tôi vào bộ đồng phục của anh ta. Có phải tôi đang ở trong một nhà tù nào đó không? Tôi không nhớ bất cứ điều gì, thậm chí không nhớ tôi là ai.
Dần dần, tôi bắt đầu ngồi lên bàn, nhưng người đàn ông mặc đồng phục lại đẩy tôi xuống một lần nữa. “Ồ không, anh không được,” anh ta nói. “Tôi được bảo là giữ anh trên bàn đến khi lãnh đạo của tôi quay lại”. Tôi không nhớ người lãnh đạo, nhưng cách người đàn ông này nói những từ này chỉ ra cho tôi một cấp độ thẩm quyền mà anh ta tôn trọng hoặc có lẽ sợ hãi.
Tôi nằm xuống bàn và nói, “Tôi có rất nhiều năng lượng điện di chuyển qua toàn bộ cơ thể của tôi. Tôi cảm thấy nó dường như đang cháy!” Người đàn ông cười lớn và nói,” Thật sao? Đó chỉ là tưởng tượng thôi!”
Tôi bối rối trước lời nói của anh ta, nhưng anh ta quay lưng lại với tôi, dường như không còn chú ý đến những gì tôi đã làm. Nhưng khi tôi cố gắng ngồi dậy lần nữa, anh ta quay lại ngay lập tức, đẩy tôi xuống và nói, “Không! Ngồi dậy không có lợi cho anh. Nằm đó. Đừng di chuyển!”Cuối cùng, tôi làm như anh ta đã nói, mặc dù tôi không thể hiểu tại sao tôi không được phép cử động.
Cánh cửa phòng bật mở ra với một lực lớn, và một người đàn ông rất to bước vào. Cơ thể to lớn của anh ta cao hơn cả người đàn ông đang canh gác tôi. Ông ta bước tới chỗ tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân, và yêu cầu người bảo vệ mang cho anh ta một cái ghế. Khi ông ta ngồi xuống cái ghế, có vẻ cái ghế không chịu nổi vì trọng lượng lớn của anh ta.
Khi tôi nhìn chăm chú người lãnh đạo, tôi bắt đầu thư giãn. Mặc dù về mặt thể chất, ông ta rất lớn, nhưng điều tôi nhận thấy là độ sáng chói trong hào quang của ông ấy. Ông ấy được bao quanh bởi một vầng hào quang vàng rất lớn. Người lãnh đạo quay sang anh bảo vệ và nói, “Anh có thể đi. Bây giờ tôi sẽ chăm sóc anh ta.” Tôi có thể thấy người bảo vệ lưỡng lự để được ở lại. Tôi không biết tại sao. Nhưng anh nhanh chóng rời đi và đóng cửa lại.
Người lãnh đạo nói với tôi, “Vậy là cuối cùng anh cũng thức giấc, đúng không? Chà, đã đến lúc rồi!” Tiếng cười của anh vang lên khi ông ta vỗ vai tôi. “Chúng ta hãy xem có bao nhiêu chức năng bộ nhớ đã được phục hồi.” Ông ấy đặt một vật nhỏ lên đầu tôi. Thật hài hước và tôi biết bằng cách nào đó rằng người lãnh đạo đang đo sóng não của tôi. “Chà, chức năng bộ nhớ đang quay trở lại. Trong vòng hai hoặc ba giờ, hầu hết sẽ xuất hiện trở lại. Bây giờ, anh nhớ gì?” Ông ta hỏi tôi.
“Về cái gì?” Tôi hỏi lại.
“Về lý do tại sao anh ở đây và vai trò của anh là gì,” ông ta trả lời một cách sốt ruột. “Bây giờ anh phải nhớ một số những điều đó!”
Ông ta chờ trả lời của tôi, nhưng tôi không biết trả lời ông ta như thế nào. Tôi tìm kiếm trí nhớ của mình, nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ là thức dậy và cảm nhận được năng lượng điện trong cơ thể. Ông ta lại hỏi, “Anh có nhớ được gì lúc này không?” .
Tôi nói với ông ta về những cảm giác về điện, và như tôi đã nói, nó giống như cánh cửa của một con  đập tràn đã mở ra! Ngày càng có nhiều năng lượng chảy qua tôi cho đến khi mỗi tế bào cất tiếng hát và phát sáng.
Người lãnh đạo nhìn tôi, một chút bối rối, và nói, “Với tất cả năng lượng đó, làm sao anh không nhớ được?” Tôi không trả lời vì dòng năng lượng vẫn đang tăng lên. Mỗi khoảnh khắc lại thêm nhiều năng lượng vào dòng chảy bên trong cơ thể của tôi. Đột nhiên đôi mắt của tôi cảm thấy như thể đang bốc cháy! Những âm thanh vang tới với tôi như thể từ một nơi xa xôi, “Không, không, có quá nhiều năng lượng. Nó sẽ đốt cháy cơ thể. Giải phóng nó ngay bây giờ! Xả nó ngay đi! ”
Tôi chắc chắn đã sẵn sàng giải phóng nó, nhưng tôi không biết làm thế nào! Tôi nói, “Tôi dường như đã tạo ra một tình trạng quá tải năng lượng vào cơ thể. Tất cả những gì sẽ xảy ra là nó sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, nó sẽ phân giã thể vật lý đậm đặc này. Tôi muốn làm điều đó phải không? Đó có phải là mục đích của tôi khi ở đây không?”
Người lãnh đạo gầm lên với tôi. “Không, không phải! Xả năng lượng ngay trước khi nó đốt cháy cơ thể của anh!”
Tôi cố gắng giành lại quyền kiểm soát trong cơ thể, cố gắng đưa việc sử dụng năng lượng vào trạng thái cân bằng. Lùi và tiến, tôi đi vào trong nó, xoa dịu nó ở đây và ở kia và cố gắng giảm bớt dòng chảy. Người lãnh đạo ở bên cạnh tôi, nhìn sâu vào mắt tôi, nhẹ nhàng, hướng dẫn và vỗ về để cho dòng điện trở lên dễ chịu hơn. “Xả ra, Jason!” Ông ấy đã khóc. Tôi bối rối. Jason là ai? Sau đó, tôi nhận ra rằng đó chắc hẳn là tên của tôi.
Tôi cảm thấy bối rối và trở nên mệt mỏi mặc dù có tất cả năng lượng. Người lãnh đạo tiếp tục kêu lên, “Xả ra, Jason, xả ra!” Lời nói của ông ta dường như xa và xa hơn. Ý thức của tôi đã rời đi. Tôi có thể cảm thấy điều đó. Đột nhiên tôi lại nhận ra vòng tròn của Sự Hợp Nhất và nhận ra mình đã bị nảy lên từ cấp độ vật lý!
Chuyện gì đã xảy ra? Khi tôi nhìn, tôi có thể thấy cơ thể vật chất của tôi đã tan biến trong khi cố gắng xử lý tất cả năng lượng chảy qua nó. Tôi đã không phát hiện ra lý do tại sao tôi có cơ thể đó hoặc mục đích của tôi trong cuộc sống đó. Có gì đó không ổn trong cách năng lượng đang tuôn trào đến cấp độ vật lý.
Điều gì cần phải làm đây? Bây giờ tôi đã nhận thức được một lần nữa về toàn bộ viễn cảnh, tôi bắt đầu tính toán làm thế nào để có cách tiếp cận thể vật lý nhẹ nhàng hơn, làm thế nào có thể cho phép một lượng năng lượng nào đó tuôn chảy vào mỗi cơ thể vật lý để nó có thể xử lý được. Làm thế nào tôi có thể giám sát tất cả 900.000 phần rõ ràng đầy đủ? Dường như với tôi là một nhiệm vụ thực sự toàn diện.
Đột nhiên, tôi nghe thấy thầy của tôi nói, “Đó là những gì mà một Đấng Hành Tinh Thượng Đế làm. Nếu con kết nối với các Hành Tinh Thượng Đế trên mỗi hành tinh và làm tuôn chảy năng lượng của con thông qua các hình thức cân bằng mà Đấng Hành Tinh Thượng Đế đó đã tạo ra, thì một lượng năng lượng phù hợp sẽ tuôn chảy đến cấp độ vật lý. Đó chính là bởi vì Đấng Hành Tinh Thượng Đế có khả năng theo dõi trong Sự Hợp Nhất, xem từng nhu cầu của mỗi sinh mệnh, và giữ bản thiết kế thiêng liêng cho sự tiến hóa của toàn bộ hành tinh.”
Điều này, tất nhiên, là những gì tôi đã được đào tạo để được biết, nhưng trong khi đó trên mỗi hành tinh đều đã có sẵn một cấp độ ý thức nào đó mà tôi có thể sử dụng như một hệ thống trợ giúp. Điều này sẽ giải phóng sự căng thẳng thay vì cố gắng tự làm tất cả bởi bản thân mình, và do đó năng lượng của tôi sẽ không đốt cháy cơ thể vật lý mà nó đang tồn tại trong đó.
Tôi đã hài lòng biết chừng nào! Tôi đã kiểm tra từng cá thể trong toàn bộ 900.000 sự sống đang thức tỉnh trên toàn bộ Thiên Hà, điều chỉnh khi cần thiết để tất cả đều nằm trong ý thức của Hành Tinh Thượng Đế một cách thích hợp. Khi tôi thực hiện việc đó, kiểu năng lượng gây nên sự quá tải đã được xử lý và giải phóng được các điểm gây nên sự kích thích và quá tải. Với niềm vui được tăng thêm và với mong đợi lớn lao, tôi chờ đợi những cuộc phiêu lưu tiếp tục của mình trên cấp độ vật lý.
Đối với cuộc sống trước đây của tôi với cái tên là Jason, tôi biết thời gian đã không bị lãng phí. Thật vậy, những gì tôi học được rất có giá trị đối với tôi trên mọi cấp độ. Tôi nhận ra rằng những mục đích mà tôi đã tìm kiếm để hoàn thành theo cách như Jason sẽ được hoàn thành trong một đời sống khác, bởi vì tất cả đều nằm trong Sự Hợp Nhất!

….Hết chương 4

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét