Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Câu chuyện của Sanat Kumara – Con đường trở thành Đấng Hành Tinh Thượng Đế – Chương 18

Chương 18
Tôi nhận thấy rằng mỗi bước đi đã dường như ngày càng khó khăn hơn như thể tôi đang đẩy một bức tường với sức ì rất lớn. Càng ngày tôi càng phải thường xuyên dừng lại và nghỉ ngơi. Tôi cảm thấy như thể phổi và trái tim của tôi sẽ nổ tung với từng hơi thở đau đớn đòi hỏi nỗ lực nhiều hơn và nhiều hơn nữa!
Tôi tự hỏi liệu chúng tôi có bao giờ di chuyển được tảng đá lớn này đến vị trí cần thiết không. Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy áp lực ngày càng tăng từ nỗ lực của tất cả chúng tôi. Đột nhiên tôi nghe thấy một tiếng hét: “Dừng lại, đủ rồi!” Với sự nhẹ nhõm tuyệt vời tôi đã được nghỉ ngơi, và tôi đã bắt đầu nhớ vị trí mà tôi thực sự là. Tôi không phải là một phần của một đội đẩy một hòn đá lớn đến nơi mà trưởng nhóm của chúng tôi muốn. Tôi nhớ rằng tôi là một học viên Hành Tinh Thượng Đế đang thực hiện các bài tập với những người khác để thêm vào sự hiểu biết tổng thể của chúng tôi.


Khi tôi tiếp tục nghỉ ngơi, tôi nhận thấy nhịp tim của tôi đang chậm lại.Cái gì đó đã làm nhịp tim của tôi chậm lại. Nó có ý nghĩa gì? Tại thời điểm này tôi đã bối rối và không hiểu những gì đang xảy ra với tôi.
Tôi cảm thấy một sự hiện diện, tôi nhìn lên và thấy giáo viên của tôi đang đứng đó trước mặt tôi. Nhẹ nhàng, anh ấy hỏi tôi, “Bạn cảm thấy thế nào?” Cảm thấy rất yếu, tôi quay lại, trả lời, “Tôi không biết. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi.”
“Hãy nhìn tôi,” giáo viên của tôi ra lệnh. Khi tôi đi sâu vào mắt anh, tôi có thể cảm thấy trái tim tôi đang phản hồi trở lại. Dần dần nó bắt đầu tăng tốc, nhịp điệu của nó một lần nữa trở nên bình thường và mạnh mẽ.
Bây giờ tôi được bảo là phải nhắm mắt lại, và như tôi đã làm như vậy, tôi có thể cảm thấy mỗi học viên nhẹ nhàng đặt năng lượng vào trong trái tim tôi, và trong tôi có một sự phản hồi đầy kinh ngạc trở lại. Tôi cảm thấy được nâng lên, được mở rộng, và đồng thời, thông qua nhịp tim của tôi, một mức độ nhận thức mới mạnh mẽ được sinh ra trong tôi. Khi ý thức của tôi được mở rộng và mở rộng, với một cảm giác vui mừng lớn lao, tôi đã trải nghiệm một sự hòa nhập vào Sự Hợp Nhất mà chưa bao giờ từng có trước đây! Tôi cảm thấy rằng Sự Hợp Nhất trong mọi sợi thớ trong cơ thể của tôi.
Bây giờ, bạn có thể tự hỏi, “Làm thế nào điều này có thể như vậy?” Trước đây tôi đã chưa nói về cảm giác trải nghiệm của Sự Hợp Nhất? Tôi đã không cảm thấy nó và bày tỏ lòng tin của tôi về nó? Vâng tôi đã. Thường xuyên. Nhưng trước đây chưa bao giờ tôi cảm thấy mức độ này của Sự Hợp Nhất đến từ những người khác đang vây quanh tôi. Nó cất lên tiếng hát trong các tế bào của tôi! Cảm giác của tôi về niềm vui và lòng biết ơn vì đã được sống lại, đã phát triển vô cùng mạnh mẽ qua sự tuôn chảy tình yêu và sự ủng hộ từ các bạn học viên của tôi.
Giáo viên của tôi mỉm cười và nói, “Ồ, bạn đã cố gắng để kết thúc khóa học của chúng tôi hơi sớm một chút. Tôi rất vui khi bạn quyết định ở lại cho đến khi bạn hoàn thành khóa đào tạo!” Các học viên khác đang ôm tôi và trao cho tôi tình yêu của họ. Tôi tiếp tục ngạc nhiên về sự tuyệt vời khi nhận được tình yêu và sự ủng hộ đó. Vào ngày hôm sau, tôi có cảm giác được sự ngơi nghỉ và đủ khỏe để tiếp tục tìm hiểu về những gì đã xảy ra với tôi. Giáo viên của tôi hỏi, “Bạn nhận ra điều gì về trái tim, mà dường như nó là một điều quan trọng trong sự kiện này?” Tôi trả lời rằng một áp lực đã được được tạo nên bên trong tôi cho đến khi tôi không thể thở đúng cách, đồng thời tôi cảm thấy tôi không thể từ bỏ việc đẩy hòn đá lớn, rằng những nỗ lực liên tục của tôi là cần thiết để có thể đẩy đến vị trí chính xác.
Giáo viên của tôi hỏi tôi khi đó tôi đã có quan tâm tới việc yêu cầu một khoảng thời gian để nghỉ ngơi, và tôi trả lời rằng tôi đã không nghĩ tới chuyện đó – chúng tôi cứ tiếp tục đẩy và đẩy. Anh cười và nói, “Bạn của tôi, có vẻ như rất vội vàng để đưa nó đến vị trí mong muốn. Tại sao?” Tôi nói rằng tôi không biết. Anh tiếp tục, “Chúng ta hãy hỏi những người khác và xem họ nói gì. Và vì vậy các học viên khác bắt đầu trả lời các câu hỏi cụ thể mà giáo viên của chúng tôi đã hỏi. Dưới đây là một số ý kiến ​​của họ.
Một thực tập sinh cảm thấy tôi đã đẩy mạnh đến mức nó buộc anh ta phải di chuyển nhanh hơn những gì anh ta có thể duy trì trong một thời gian dài. Vì vậy, chúng tôi phải nghỉ ngơi thường xuyên hơn. Nhìn chung, anh ấy cảm thấy chúng tôi đã mất thời gian vì nhịp điệu không bình thường của việc đẩy và nghỉ ngơi. Tôi hỏi, ” Việc nghỉ ngơi là điều thích hợp khi nỗ lực của chúng ta dường như đã quá tải đúng chứ?”
Giáo viên của tôi trả lời, “Có lẽ điều có nghĩa là ở đây là bạn sẽ không đạt đến trạng thái quá tải nếu bạn đã tham khảo ý kiến ​​người khác và sau đó cùng nhau thiết lập một nhịp điệu tổng thể cho nỗ lực của bạn.”
Một học viên khác nói rằng trong nỗ lực của mình để giúp tôi, bởi vì anh ấy biết tôi đã đạt đến trạng thái kiệt sức, anh ấy có lẽ đã không chú ý đầy đủ đến vai trò của anh ấy, và anh ấy vẫn chưa nhận ra điều đó. Mối quan tâm của anh ấy khi đó là những gì đang xảy ra với tôi, và bằng cách nào đó nó đã làm rối loạn toàn bộ nỗ lực của anh.
Tôi cảm thấy một chút tự ái về bình luận này và nói với giáo viên, “À, tôi chỉ cố gắng hết sức mình có thể. Tôi chắc chắn không có ý gây mất tập trung với bất cứ ai!”
Giáo viên của tôi cười một cách chân thành, nói, “À, tôi đoán bạn vẫn còn một số bản ngã còn lại, phải không?” Tôi khá ngạc nhiên khi anh tiếp tục, “Chỉ có bản ngã cá nhân mới nhận xét về nỗ lực của chính bạn khi nó tác động đến người khác và toàn bộ nỗ lực. Tính kiêu hãnh và nhu cầu cần thiết để xem mình như là người hoàn hảo là những đặc điểm tính cách rất cũ của bạn. Rõ ràng, bạn vẫn còn một số tàn dư ẩn nấp xung quanh tâm lý của bạn. Bạn có thấy không?”
Đột nhiên, một điều gì đó đã xảy ra với tôi mà đã không xảy hàng thiên niên kỷ. Tôi rất tức giận – tức giận đến nỗi tôi rất khó khăn để có thể trả lời! Tôi nói, “Ồ, có vẻ dường như tôi là gánh nặng của tất cả các bạn. Bạn cảm thấy tôi là người khiến mọi việc trở nên khó khăn!”
Giáo viên của tôi trả lời, “Bạn đã!”
Tại thời điểm này tôi cảm thấy hoàn toàn bị phụ bạc bởi giáo viên của tôi rất nhiều đến mức khiến cho tất cả mọi thứ trong tôi ngưng hoạt động. Tôi không thể giao tiếp; Tôi không thể trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào. Mọi thứ dừng lại. Một bóng tối và gánh nặng lớn giáng xuống tôi. Tôi không nhớ ai đã đưa tôi ra khỏi phòng và để tôi trong một căn phòng nhỏ đặc biệt một mình. Tôi không biết rằng việc loại bỏ hoàn toàn bản ngã này đã xảy ra như là một phần trong quá trình đào tạo của tôi. Tôi đã nghĩ về bản thân đi xa hơn quá trình này. Tôi đã tự hào về việc phát triển hơn là phải đối phó với bản ngã. Tôi ở trong phòng này khoảng ba tuần, và dần dần tôi bình tĩnh lại. Lúc đầu, cơn giận bùng lên bất cứ khi nào tôi nghĩ về cuộc họp, bất cứ khi nào tôi nghĩ về giáo viên của tôi. Làm thế nào anh ta có thể đối xử với tôi theo cách này?
Dần dần, trong trạng thái khốn khổ của tôi, tôi bắt đầu nhớ từ rất lâu, trong khi ở cấp độ vật lý tôi đã cảm thấy theo cách này. Tôi bắt đầu nhớ nhiều kiếp mà trong đó cơn giận đã bùng lên trong tôi. Tôi cũng nhớ đến điểm quan trọng mà tôi nhận ra và cảm thấy được một phần của Sự Hợp Nhất nhiều hơn tôi cảm thấy được một phần của sự tức giận. Tôi nhớ những gì tôi đã làm sau đó. Tôi đã chôn vùi sự tức giận chìm sâu vào trong tôi! Bây giờ nó đã đi ra để tôi có thể nhận ra nó và đối phó với nó. Sau khi tôi nhận ra điều này, một cảm giác bình an sâu tràn ngập tôi.
Tôi nghe thầy giáo nói, “Tốt, rất, rất tốt. Đây là tiến bộ vượt xa cấp độ bạn đã từng có trước đây. Cuối cùng bạn đã loại bỏ những phản ứng bị chôn sâu đã giữ một phần của bạn trở lên tách biệt.”
Đột nhiên, tôi cảm thấy sự hiện diện của những học viên khác xung quanh tôi và họ nhẹ nhàng ủng hộ tôi với tình yêu của họ. Sau đó chúng tôi đã được bảo rằng chúng tôi đã tích hợp được 10 phần trăm những khả năng trong bài tập của chúng tôi.

…Hết chương 18.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét