Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Câu chuyện của Sanat Kumara – Con đường trở thành Đấng Hành Tinh Thượng Đế – Chương 19

Chương 19
Trong thời gian đào tạo tiếp theo của tôi, tôi đã có những buổi học thường xuyên và dài với giáo viên, chúng tôi cùng thảo luận về tất cả các điểm bên trong tôi mà cần thiết phải được hiểu và để giải phóng khỏi sự chi phối của các cảm xúc. Với mức độ hiểu biết của mình, giáo viên của tôi đã có thể thực hiện những buổi học rất riêng tư này cho tất cả học viên của mình trong cùng một lúc. Chúng tôi cảm thấy anh ấy đã dành hết cho chúng tôi sự quan tâm của anh ấy.
Chúng tôi đã được học sau đó rằng ngoài việc tiến hành 2.000 phiên tư vấn cùng một lúc, anh cũng khả năng điều hành toàn thể nỗ lực của các chương trình đang đào tạo. Thật vậy, cấp độ ý thức của anh ấy có lẽ là mức độ toàn diện nhất của bất kỳ hình thức vật lý nào. Cơ thể anh ấy sáng lên với vẻ rạng rỡ và vẻ đẹp đễ truyền cảm hứng cho tất cả chúng tôi, đặc biệt là vào những thời điểm khó khăn.


Trong một phiên, anh ấy hỏi tôi, “Bạn có hiểu rằng việc xử lý tàn dư còn sót lại từ lâu không có nghĩa là bạn đã thất bại trong việc làm điều gì đó mà bạn phải làm?” Tôi nói với anh ấy rằng tôi đã nghĩ rằng bây giờ tôi hiểu điểm này. Tôi biết tôi đã chôn vùi cơn giận dữ sâu tới mức đến mức tôi phải đạt tới một cấp độ chấp nhận rất toàn diện và cảm thấy như một phần của Sự Hợp Nhất để liên lạc với cơn giận, thay đổi phản ứng của tôi với nó, và cuối cùng giải phóng nó.
Giáo viên của tôi nói, “Hãy nhìn nó theo cách này. Bạn có nhớ cuộc sống của bạn với những con cừu mà khi đó bạn đã thăng lên?” Tôi trả lời rằng tất nhiên tôi nhớ. “Bạn còn nhớ rằng sau khi thăng lên, bạn được yêu cầu thu thập những con cừu hay những tàn dư còn sót lại ở cấp độ vật lý không?” Tôi lại trả lời rằng tôi nhớ rõ điều đó. Anh ấy nói với tôi, “Mỗi khi bạn có được một mức độ hiểu biết mới về Sự Hợp Nhất thông qua sự liên kết của bạn với những người khác, bạn sẽ cần phải đi sâu vào chính mình để thu gom những tàn tích đã sẵn sàng xuất hiện để chúng có thể được giải phóng. Theo cách này, những tàn dư đó cũng có thể đi vào cấp độ hiểu biết lớn hơn này.
Tôi hỏi anh ta, “Điều này có nghĩa là tôi sẽ luôn giải phóng những tàn dư cũ?”
Anh gật đầu dứt khoát và nói, “Vâng, đúng vậy. Đó là vai trò của mỗi người – để luôn đạt được một mức độ hiểu biết mới và tiếp tục giải phóng quan điểm cũ không phù hợp với quan điểm đã được mở rộng đó.”
Anh tiếp tục, “Hãy nhớ rằng, sự hoàn hảo đề cập đến một trạng thái của sinh mệnh. Bạn sẽ luôn luôn có điều đó – không có gì có thể lấy đi món quà tuyệt vời của sự hoàn hảo đã được trao cho bạn bởi Đấng Sáng Tạo. Nhưng sự hiểu biết của bạn về bản thân, vai trò, trách nhiệm của bạn, và có lẽ quan trọng nhất, mối quan hệ của bạn với những người khác tất cả tới thông qua sự giải phóng những thứ cũ kĩ, những quan điểm hạn chế hơn về sự sống để chuyển sang quan điểm lớn hơn và không giới hạn hơn.”
“Tôi nghĩ rằng tôi đã biết tất cả những gì anh đang nói với tôi. Tại sao tôi lại phản ứng với rất nhiều sự tức giận khi bị cả nhóm chỉ trích?”
Anh cười một cách chân thành như là cách mà anh ấy yêu thích để làm, và trả lời, “Bạn có rất rất nhiều thế mạnh. Những điểm mạnh này luôn ở đó, thúc giục bạn tiến lên, giúp bạn không ngừng ‘đẩy hòn đá đó’, đúng không? ”
Tôi đồng ý với anh rằng đôi khi tôi cảm thấy một sự cấp thiết lớn lao để “ăn thua với nó” và chưa hiểu tại sao tôi lại cảm thấy như vậy.
“Xem xét điều này. Khi bạn là một phần của nỗ lực của cả nhóm, bạn cảm thấy thế nào?” “Chà, nó phụ thuộc vào những gì đang xảy ra hay những gì chúng ta đang làm cùng nhau.” “Liệu nó có thực không ? Tôi không nghĩ vậy. Hãy nhìn lại.”
Với sự hướng dẫn của anh ấy, trong một khoảng thời gian dài, tôi phát hiện ra rằng mặc dù trái tim tôi đánh giá cao và yêu quý những sinh mệnh đang ở trong nhóm, tại thời điểm này trong quá trình tiến hóa của tôi, một tàn dư từ quá khứ không chỉ làm tôi không thích nhóm mà còn cảm thấy bị đe dọa bởi nó. Tôi đã ngạc nhiên rằng một phần của bản thân tôi vẫn còn tách biệt, chưa hiểu tầm quan trọng về sức mạnh của nhóm và mối quan hệ của tôi với họ. Tôi đã trải qua quá trình thăng thiên. Tôi đã tự chia thành 900.000 phần và đã hỗ trợ rất nhiều, nhiều người khác trên 900.000 hành tinh để hiểu được Sự Hợp Nhất – Sự Hợp Nhất cũng chính là một nhóm tối hậu sau cùng – và bây giờ trong tôi, tôi đã tìm thấy tàn dư của sự phản kháng đối với trải nghiệm nhóm.
Tôi hỏi giáo viên của tôi với sự ngạc nhiên, “Làm thế nào điều đó đã xuất hiện trong tôi? Tôi chưa từng thấy mình có kháng trở như vậy? Tôi vẫn không hiểu nó đến từ đâu. Ý thức tôi chưa từng thấy trước đây. Chắc chắn nó không thuộc về tôi!”
Giáo viên của tôi cười lớn một tràng, tôi cuối cùng đã bắt đầu thấy rằng tôi sẽ luôn giải phóng cái cũ. Cuối cùng tôi đã hiểu nó! Ít nhất, tôi hy vọng rằng cuối cùng tôi đã hiểu nó, tôi nhận ra giáo viên của tôi đang làm tôi trở nên vui vẻ hơn nhưng tôi đã không thấy vui, anh ấy đang cố gắng làm cho tôi sáng tỏ quan điểm của tôi về bản thân mình trong mối quan hệ với Sự Hợp Nhất. Anh ấy đã giúp tôi hiểu rằng mục đích thực sự của cuộc sống bao giờ cũng là tiếp tục giải phóng những gì đang giới hạn hay không cho phép bạn di chuyển vượt ra khỏi cái túi hẹp hòi của ý thức mà trong một thời gian nó dường như đã là quan điểm của bản.
Anh nói, “Bạn đang rất gần với một mức độ giải phóng mà bây giờ sẽ cho phép bạn bắt đầu nắm bắt được những gì của một Hành Tinh Thượng Đế thực sự là. Hãy tiếp tục nhìn rất sâu bên trong bản thân trong vài ngày tới, và sau đó tôi đề nghị bạn nên đi cùng với những người khác và thảo luận những gì bạn đã khám phá.”
Trong hai tháng tiếp theo hoặc lâu hơn, phần sâu nhất của việc giải phóng của tôi đã xảy ra, và sau đó tôi đã sẵn sàng cho một số hoạt động thực hành trong vai trò của Hành Tinh Thượng Đế. Nhóm của chúng tôi bây giờ có thể tích hợp khoảng 30 phần trăm những gì giáo viên của chúng tôi có thể tích hợp. Chúng tôi đã bắt đầu vươn tới một cấp độ hoàn toàn mới. Tất cả chúng tôi đều rất vui mừng về sự khởi đầu mới này và rất mong chờ nó. Chúng tôi có thể gọi phần khóa học này là “đào tạo tại chỗ – On-the-Job-Training”.
Đây là một khoảng thời gian khá dài, kéo dài gần 2.000 năm trên trái đất. Mỗi người trong chúng tôi, tổng số 2.000 người, được yêu cầu thực hiện một số nhiệm vụ nhất định, và vì Hành Tinh Thượng Đế của Sao Kim cũng đã từng là một học viên của giáo viên chúng tôi, anh ấy đã quen thuộc với chương trình này và đã cộng tác hoàn toàn với nó.
Chúng ta hãy cùng nhau xem xét một số sự kiện cụ thể đã diễn ra trong khóa đào tạo của chúng tôi để giúp bạn xem qua bằng cách chúng tôi được đào tạo và để xem cụ thể hơn vị trí Hành Tinh Thượng Đế thực sự là gì.
Khi tôi bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên của mình với Hành Tinh Thượng Đế của Sao Kim, tôi được đưa đến một căn phòng rất đặc biệt trong cơ sở đào tạo. Tôi được kết nối một cách cẩn thận với một thiết bị tinh thể theo dõi tất cả các chức năng cơ thể của tôi và đánh giá cấp độ nhận thức mà tôi có thể duy trì. Nó sẽ cho phép giáo viên của tôi hỗ trợ tôi trong việc giữ kết nối có ý thức với chức năng Hành Tinh Thượng Đế cho đến khi tôi có thể duy trì kết nối một mình.
Khi các kết nối đã được tạo, tôi cảm thấy một chút ngứa ran khắp nơi và sau đó là một cảm giác tuyệt vời của Sự Hiện Diện. Sự hiện diện này nói với tôi : “Chào mừng!” Tôi có thể cảm thấy tình yêu sâu sắc trong tôi và tôi cảm thấy ấm áp và thoải mái.
Nó tiếp tục nói với tôi rằng, “Sử dụng cảm xúc của bạn để nhìn xung quanh, và cho tôi biết những gì bạn nhìn thấy.”
Tôi bắt đầu làm theo chỉ dẫn và nhận thấy một khu vực rộng lớn ở trung tâm của một khu rừng. Không có cây mọc ở đó mà chúng mọc xung quanh khoảng trống lớn hình tròn này. Ngồi ở trung tâm này là một nhóm người và một số loài động vật.
Sự hiện diện nói với tôi, “Hãy cảm nhận toàn bộ khu vực cùng một lúc. Bạn cảm thấy thế nào?” Khi tôi bắt đầu làm theo, anh ta tiếp tục, “Không, không phải như vậy. Phải sử dụng tính cá nhân của bạn. Thực hiện nó như thế này.”
Có một sự mở rộng đột ngột của sự hiểu biết của tôi, và tôi có thể nhìn thấy nhóm này từ mọi điểm cùng một lúc. Tôi có thể cảm nhận được phản ứng của mỗi người đối với những người khác và cho những con vật ở đó. Đồng thời, tôi cũng có thể duy trì ý thức về cả nhóm.
Khi tôi đi sâu hơn và sâu hơn vào ý thức đã mở rộng này, ở đó trong vòng tròn, tôi biết mục đích chung của nhóm này. Tôi biết ít nhất sáu dòng xác suất cho những gì sẽ xảy ra. Khi tôi xem xét từng xác suất này, tôi đã được bảo, “Không, đừng dừng lại để phân tích những xác suất đó ngay bây giờ. Bạn chưa sẵn sàng để làm như vậy mà không đẩy bạn thoát ra khỏi tầm nhìn tổng thể đó. Chúng ta sẽ thảo luận về xác suất sau.”
Tôi, do đó, tiếp tục cảm nhận thấy tất cả các cấp độ của ý thức trong nhóm pha trộn và chảy đến một kết luận chắc chắn bằng cách nào đó tôi biết đó là mục tiêu.
Đột nhiên, tôi cảm thấy một áp lực ngày càng tăng trong đầu và được bảo, “Bây giờ là đủ rồi.” Tôi đã trở nên có ý thức lại về căn phòng đào tạo này và nghỉ ngơi trong vài phút. Ngay sau khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi này, tôi bắt đầu một buổi học khác với giáo viên của mình để hiểu chuyện gì đã xảy ra.
…Hết chương 19.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét