Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

Thiền là gì ?


TRÁI ĐẤT CHUYỂN ĐỔI

Trái đất được tạo nên bởi một số siêu tinh thần, mà chúng ta gọi là các Đấng Sáng tạo của Trái đất. Các hành tinh khác và các ngôi sao cũng được tạo ra bởi các Đấng Sáng tạo của chúng. Nó vừa giống lại vừa khác việc chúng ta sáng tạo nên một món ăn hay một đứa con. Trái đất là đứa con của các Đấng sáng tạo.

Trái đất ngay khi sinh ra đã mang một phần tinh thần của cha mẹ. Nói cách khác Trái đất có thể coi là đứa con của các Đấng sáng tạo. Trái đất là một thực thể sống có tinh thần mà quả địa cầu chỉ là cơ thể mà thôi. Một cơ thể sống thì bao giờ cũng phải có các giai đoạn phát triển, mà cả tinh thần và thể xác đều có biển đổi mạnh mẽ. Có thể nói Trái đất là một cô gái đang ở tuổi dậy thì. Có điều việc dậy thì của Trái đất tương đối phức tạp, so với cô gái thông thường.

Giai đoạn dậy thì chắc chắn sẽ xảy ra với một đứa trẻ phát triển bình thường. Nhưng không có một thời điểm chính xác từng giây và phút cho việc đó. Trái đất đã hàng tỷ tuổi, nên dậy thì cũng phải mất hàng trăm năm. Hàng trăm năm tính theo tuổi đời của Trái đất cũng chỉ như vài tháng của một đời người. Vài tháng đó sẽ rất quan trọng.

Nếu ví cơ thể của Trái đất là một cái máy tính, thì các nhà sản xuất đã tính trước là máy tính sẽ phải nâng cấp. Việc này cũng như chúng ta chuyển từ máy tính cổ điển vừa to vừa nặng bằng cái nhà sang máy tính bảng vừa mỏng vừa đẹp. Một trong những nâng cấp đầu tiên và quan trọng nhất, tương ứng với giai đoạn dậy thì là chuyển từ máy tính vật lý 3D sang máy tính phi vật lý 5D. Bạn hình dung việc này khá phức tạp vì không chỉ vỏ máy chuyển sang phi vật lý mà tất cả các linh kiện và hệ thống năng lượng cũng trở thành phi vật lý hết. Quá trình này gọi là thăng lên. Thăng lên là việc Trái đất đang biến mất khỏi thế giới vật lý và đi vào cảnh giới khác, giống như con loăng quoăng đang ở trong nước thì lột xác và biến thành con muỗi. Thực ra thì Trái đất vẫn ở nguyên chỗ đó, chỉ trở nên tàng hình với giác quan thông thường mà thôi.

Một cô bé hay cậu bé không thể lựa chọn mình có dậy thì hay không, nhưng mà Trái đất thì có thể lựa chọn. Trái đất có thể từ chối chuyển lên trường phổ thông trung học, mà cứ ở trường tiểu học – thế giới vật lý. Rất may mắn là Trái đất đồng ý với cha mẹ rằng tốt nhất là thăng lên. Do đó, việc thăng lên này có thể gọi là thiên cơ hay là kế hoạch tiến hóa của các Đấng sáng tạo, mà cũng là ý chí của Trái đất.

Nếu ví cơ thể của Trái đất là một cái máy tính, thì các nhà sản xuất đã tính trước là máy tính sẽ phải nâng cấp. Một trong những nâng cấp đầu tiên và quan trọng nhất là chuyển từ máy tính vật lý 3D sang máy tính phi vật lý 5D. Việc này cũng như chúng ta chuyển từ máy tính cổ điển vừa to vừa nặng bằng cái nhà sang máy tính bảng vừa mỏng vừa đẹp.

Bạn hình dung việc này khá phức tạp vì không chỉ vỏ máy chuyển sang phi vật lý mà tất cả các linh kiện và hệ thống năng lượng cũng trở thành phi vật lý hết. Quá trình này gọi là thăng lên. Thăng lên là việc Trái đất đang biến mất khỏi thế giới vật lý và đi vào cảnh giới khác, giống như con loăng quoăng đang ở trong nước thì lột xác và biến thành con muỗi. Thực ra thì Trái đất vẫn ở nguyên chỗ đó, chỉ trở nên tàng hình với giác quan thông thường mà thôi.

Sự phức tạp thứ hai là một cô bé hay cậu bé không thể lựa chọn mình có dậy thì hay không, nhưng mà Trái đất thì có thể lựa chọn. Trái đất có thể từ chối chuyển lên trường phổ thông trung học, mà cứ ở trường tiểu học – thế giới vật lý. Rất may mắn là Trái đất đồng ý với cha mẹ rằng tốt nhất là thăng lên.

Do đó, việc thăng lên này vừa là thiên cơ hay là kế hoạch tiến hóa của các Đấng sáng tạo, vừa là ý chí của Trái đất.

TRÒ CHƠI LUÂN HỒI

Đối với các Đấng sáng tạo, chăm lo cho việc thăng lên của Trái đất cũng là chăm lo cho đứa con bước vào tuổi dạy thì. Để dạy dỗ cô con gái Trái đất, các Đấng sáng tạo trực tiếp gửi thông điệp về giải thích về tiến hóa và lịch sử Trái đất. Tài liệu giảng dạy của các Đấng sáng tạo tuy sâu sắc nhưng không nhiều, càng không dễ hiểu. Lý do đơn giản là mâu thuẫn thế hệ - Các Đấng sáng tạo đã quá già và ở cảnh giới cao quá so với Trái đất. Như các bậc cha mẹ khác, các Đấng sáng tạo nhờ các thầy cô – là các chân sư dạy các môn chuyên ngành cho con.

Đồng thời. các Đấng sáng tạo cho con kết bạn. Trong số bạn bè thân thiết của Trái đất có con người, động vật, thực vật và khoáng vật, bởi vì nhóm này chia sẻ với Trái đất cơ thể vật lý và trải nghiệm vật lý. Nghĩa là khi Trái đất thăng lên khỏi thế giới vật lý thì nhóm bạn bè này cũng cần thực hiện một cuộc chuyển đổi tương tự. Bạn bè của Trái đất cũng thăng lên.

Với máy tính Trái đất, thăng lên thuộc về chương trình điều hành, còn luân hồi thuộc về chương trình ứng dụng. Luân hồi có thể coi là một trò chơi điện tử dành cho các người bạn của Trái đất để trải nghiệm thế giới vật lý.


Nếu ví cơ thể của Trái đất là một cái máy tính, thì các nhà sản xuất đã tính trước là máy tính sẽ phải nâng cấp. Một trong những nâng cấp đầu tiên và quan trọng nhất là chuyển từ máy tính vật lý 3D sang máy tính phi vật lý 5D. Việc này cũng như chúng ta chuyển từ máy tính cổ điển vừa to vừa nặng bằng cái nhà sang máy tính bảng vừa mỏng vừa đẹp.

Bạn hình dung việc này khá phức tạp vì không chỉ vỏ máy chuyển sang phi vật lý mà tất cả các linh kiện và hệ thống năng lượng cũng trở thành phi vật lý hết. Quá trình này gọi là thăng lên. Thăng lên là việc Trái đất đang biến mất khỏi thế giới vật lý và đi vào cảnh giới khác, giống như con loăng quoăng đang ở trong nước thì lột xác và biến thành con muỗi. Thực ra thì Trái đất vẫn ở nguyên chỗ đó, chỉ trở nên tàng hình với giác quan thông thường mà thôi.

Sự phức tạp thứ hai là một cô bé hay cậu bé không thể lựa chọn mình có dậy thì hay không, nhưng mà Trái đất thì có thể lựa chọn. Trái đất có thể từ chối chuyển lên trường phổ thông trung học, mà cứ ở trường tiểu học – thế giới vật lý. Rất may mắn là Trái đất đồng ý với cha mẹ rằng tốt nhất là thăng lên.

Do đó, việc thăng lên này có thể gọi là thiên cơ hay là kế hoạch tiến hóa của các Đấng sáng tạo, mà cũng là ý chí của Trái đất.

NGƯỜI NGHIỆN LUÂN HỒI

Một số siêu linh hồn và linh hồn muốn trải nghiệm thế giới vật lý đã đến Trái đất. Họ tách ra một mảnh của mình và xuyên vào Trái đất, nhận lấy một thân thể vật lý để ở lại đó. Họ trở thành khoáng vật, thực vật, động vật và con người, để làm bạn với Trái đất. Nghĩa là, một siêu linh hồn có thể gửi một phần của nó vào bên trong máy tính, trong khi chính mình thì ngồi bên ngoài nhìn vào máy tính.


Các phân mảnh linh hồn đi xuyên vào máy tính và bắt đầu đóng các vai trong các hình thể khác nhau như làm tướng, làm bác sỹ, làm nghệ sỹ, làm nhà buôn, làm vợ, làm con, với các cuộc đời mang đủ sắc thái bi hài kịch khác nhau. Các phân mảnh linh hồn đã tham gia vào trò chơi điện tử có tên là Luân hồi. Game-over là hết một cuộc đời. Khi đó mảnh linh hồn đó lại tái đầu thai với hình thể khác và lặp lại trò chơi giàu – nghèo, buồn – vui, xấu – tốt, đúng sai, của tôi, của anh…

Thực ra khi thiết kế trò chơi điện tử, có thể các siêu linh hồn cho rằng, thời gian game-over các phân mảnh linh hồn sẽ tỉnh táo hơn và có thể đi ra khỏi máy tính. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Tính gây nghiện của trò chơi điện tử Luân hồi quá cao. Họ cứ chơi và chơi mãi. Họ quên luôn mình thực sự là ai. Máy tính trở thành một nhà tù của họ.

Nhiều người đang dạy về thành công cùng độc giả đông đảo của họ là con nghiện. Nhiều người cảm thấy đời mình hoàn toàn thất bại cũng là con nghiện. Nhiều người đang cô đơn và nhiều người đang yêu si mê cũng là con nghiện nốt.

Lớp lớp các phân mảnh linh hồn chui vào trong máy tính, chơi điện tử, rồi trở nên nghiện ngập. Lớp lớp các linh hồn thân thiết với nhóm nghiện, tự nguyện xông vào cứu anh em mình. Người đi sau tưởng học được về tính gây nghiện của Luân hồi từ người đi trước, nhưng cuối cùng khi vào máy tình, họ lại nghiện nốt.

Rất nhiều người bạn của Trái đất quay ra phá nát Trái đất và đâm chém lẫn nhau … Bạn bè của Trái đất ngày càng đông, nhưng không vì thế mà Trái đất được giúp đỡ, bởi vì toàn là người nghiện.

Cho dù có chơi giỏi đến đâu thì tất cả suy nghĩ, tình cảm, hành động của con người đều nằm trong thiết kế hết rồi. Nói như thế không có nghĩa là siêu linh hồn kiểm soát được phần của nó bên trong máy tính. Siêu linh hồn hầu như không thể làm gì cả ngoài việc quan sát, đặc biệt khi cái phần bên trong mà chúng ta gọi là phàm ngã đang mê mải chơi, quên hẳn cái gốc của mình. Giống như chúng ta có thể sản xuất ra ma túy, rủ rê ai đó dùng thử, đoán được biểu hiện của một kẻ nghiện, nhưng chúng ta không thể cắt được cơn nghiện, càng không thể yêu cầu người nghiện đó làm theo ý mình.Các nhóm trợ giúp

Các linh hồn biết rằng trải nghiệm thế giới vật lý sẽ khiến phân mảnh của họ trong luân hồi quên lãng cái gốc của mình. Quên mình là ai là một việc rất nguy hiểm.

Tuy nhiên, nhiều tinh thần vẫn lựa chọn xuống Trái đất bởi vì họ biết chắc chắn rằng Trái đất sẽ đi ra khỏi trạng thái vật lý. Thời điểm thăng lên đó, họ sẽ dễ dàng trở về nhà – thế giới tinh thần mà từ đó họ đã đến đây.

Các tinh thần ở thượng giới đi xuống hạ giới cũng có mục đích giúp Trái đất thăng lên lần đầu dễ dàng hơn.

Các tinh thần đầu thai xuống Trái đất từ cảnh giới cao cũng hy vọng có thể giúp đỡ các linh hồn thân thiết đang mắc kẹt ở Trái đất trước trong cơn nghiện ra khỏi trò chơi Luân hồi vào thời điểm thăng lên.

Không phải là gần đây, con người mới có thể lựa chọn thăng lên. Họ đã lựa chọn thăng lên ngay từ ban đầu. Nhưng phần lớn hoàn toàn lãng quên. Một số khác đã được nhắc nhở về việc ra khỏi luân hồi trong rất nhiều lần đầu thai, nhưng chưa đủ sức để thực hiện việc đó.

Tóm lại, nếu không có việc thăng lên của Trái đất, thì rất nhiều người trong số chúng ta đã không có mặt ở đây.

Thăng lên cực kỳ quan trọng không chỉ với Trái đất và con người - những đối tượng đang mắc kẹt trong máy tính, mà cũng rất quan trong với cha mẹ và người thân của họ đang ở cảnh giới cao. Cho nên, sự giúp đỡ và lực lượng giúp đỡ cho quá trình thăng lên cuả Trái đất là vô cùng hùng hậu.

Tuy nhiên, nếu người cần giúp còn đang trong cơn nghiện thì mọi trợ giúp đều vô ích. Rất nhiều con nghiện thực ra biết mình nghiện, nhưng mà không dứt được. Nói theo ngôn ngữ đạo Phật, họ không sao buông bỏ trò chơi được. Thế là, lại có thêm nhiều người tình nguyện đầu thai bao gồm cả một số chân sư để giúp thức tỉnh về việc nghiện, đồng thời giúp cai nghiện. Các tôn giáo chân chính ở thời điểm nguyên thủy đều là thuốc cai nghiện cả. Thiền vipassana của đạo Phật là một trong những phương thuốc cai nghiện rất mạnh.

Ở góc độ nào đó, đôi ngũ chân sư của Trái đất là các giám sát viên của máy tính. Họ cùng cha mẹ của chúng ta, cùng một loạt đội trợ giúp khác đang vây quanh màn hình. Nhiều con nghiện chính là con của các chân sư, anh em của đội hỗ trợ thăng lên, thậm chí trước kia còn là thầy của họ. Tất cả nhìn chằm chằm vào màn hình xem các con nghiện đang làm gì, cũng như những người tình nguyện giúp cai nghiện đang làm gì.

Ngoài ra còn có một đội ở trong màn hình và cả ngoài màn hình, giả làm đội hỗ trợ nhưng thực ra đang rủ rê các con nghiện quay lại diễn trò. Có rất nhiều cách đóng giả, như là nói rằng người tu phải có được ấn chứng đầy hình tướng bằng âm thanh, ánh sáng, mùi vị, hành động kỳ lạ gì đó...thì mới chứng tỏ họ được các vị thầy giúp. Nghĩa là bắt các "chân sư" phải ở trên sàn diễn trong máy tính. Nói thế không khác nào bảo rằng : thầy mà chữa nghiện cho tôi thì thầy cũng phải nghiện hoặc ở trong trại cai nghiện như tôi chứ. Cách này đánh vào tâm lý thích hình tướng, thầy vì buông bỏ hình thức. Cách dụ dỗ phổ biến khác là nói rằng đó là cách giải thoát hay nhất, tôn giáo cao nhất, pháp môn chuẩn nhất, pháp thiền hiệu quả nhất, thông tin cập nhật nhất, thiên cơ cao nhất, thông điệp duy nhất...Đây là các trò chơi tâng bốc bản ngã thích cái "cao nhất" và "duy nhất". Cách dụ dỗ tương tự là úp úp, mở mở rằng người này được chọn, nhóm này được lựa, đất nước kia được chấm ... để hỗ trợ cho thăng lên, cho việc đầu thai của đức Phật hay đức Chúa...Đây là trò chơi khác của bản ngã thích mình thuộc nhóm đặc biệt. Nghĩa là phần mềm Luân hồi có hẳn một trò chơi có tên là "Thăng lên", như trước kia có trò "Tôn giáo" để chống lại cả hai. Trò này gây hưng phấn rất cao. Tái nghiện, đương nhiên dễ hơn là cai nghiện. Cho nên dù nhóm "hỗ trợ ở lại máy tính" này không đông, tác hại của chúng là rất lớn.

XUYÊN RA KHỎI MÀN HÌNH

Theo kế hoạch từ lâu, thì Trái đất sắp thăng lên. Thực ra, Trái đất đang thăng lên từ từ rồi, nhưng chưa ra khỏi thể giới vật lý. Trái đất mới chỉ đang tăng tốc, khiến cho thời gian dường như nhanh hơn. Với hàng tỷ người trên Trái đất, đầu thai lần này sẽ là lần cuối hoặc trước lần cuối để chuẩn bị cho việc đi ra khỏi máy tính. Giai đoạn này, Trái đất cho phép rất nhiều phân mảnh linh hồn lớn được đầu thai. Năng lượng càng lớn thì khả năng tỉnh để hiểu rằng ta đang nghiện và ra khỏi trạng thái nghiện càng cao. Nghĩa là kiếp này, nhiều người trong chúng ta không xinh đẹp hay khỏe mạnh cho lắm, càng chẳng có vai diễn nào ra trò nhưng mà đã được chuẩn bị những nội công thâm hậu...để mà cai nghiện.

Trong lần đầu thai này, mục đích của rất nhiều người trong số chúng ta không phải là đóng vai nào cho hợp, cho hay, mà là ăn vạ. Chúng ta chẳng nên đóng vai gì nữa vì đóng như thế đã quá đủ rồi. Bây giờ giàu hay nghèo, nam hay nữa, vua hay dân cũng thế mà thôi.

Mục đích cuộc đời là chẳng còn cuộc đời nào nữa. Tức nhiên không phải bằng tự tử, vì tự tử là một phần kịch tính của trò chơi mà thôi.

Mục đích của chúng ta là ra nhận ra rằng mình đang trong máy tính, và kết thúc vĩnh viễn việc tham gia trò chơi Luân hồi bằng cách xuyên ra khỏi màn hình.

Thiền có liên quan gì đến giải thoát khỏi luân hồi và thăng lên ?

Một người đang đầu thai trên Trái đất, nghĩa là đang ngồi bên trong máy tính Trái đất và đang chơi trò Luân hồi. Đó là chúng ta. Vậy chúng ta có khả năng xuyên qua được màn hình máy tính không ? Câu trả lời là có thể, thậm chí là cần như thế và luôn luôn làm được như thế.

Điều kiện nền tảng là người ấy chỉ chơi thôi, mà không nghiện. Nghĩa là, người ấy cần vừa tham gia vào trò chơi mà vẫn không tham gia vào trò chơi. Thầy Sananda (Jesus) gọi trạng thái đó là “sống ở trong đời mà chẳng thuộc về đời”, thầy Thích Ca mô tả trạng thái đó là buông xả, còn thầy Lão tử bảo nó là vô vi.

Nghiện là một trạng thái tâm thức hay một cấp độ nhận thức chứ không phải là một trạng thái thân thể. Đằng nào thì thân thể vật lý của chúng ta cũng ở trên và là một phần của Trái đất vật lý này rồi, nghĩa là thuộc về phần cứng của máy tính. Vấn đề còn lại chỉ là tinh thần chúng ta ở đâu. Cho nên hãy thoải mái với thân thể của chúng ta. Hãy yêu thiết tha chính mình. Hãy yêu thiết tha máy tính Trái đất, vì Trái đất chẳng có tội gì. Hãy yêu thiết tha các Đấng sáng tạo và cha mẹ của chúng ta, vì họ cũng chẳng có tội gì. Thậm chí luân hồi cũng chẳng có tội gì, nó chỉ là trò chơi. Đơn giản là hãy thoải mái để tinh thần của chúng ta ở bên ngoài trò chơi.

Làm thế nào để thân thì ở trong máy tính mà tinh thần ở ngoài trò chơi ? Xuất hồn hay xuất vía chăng ? Xuất hồn, xuất vía mà vẫn cứ thích đóng vai diễn ông nọ/bà kia, tham/sân/si, đúng/sai, phải/trái, thứ nhất/duy nhất, được gia ân/được chọn … thì nghĩa là vẫn đang chơi trò luân hồi, thậm chí còn chơi một cách xuất thần, chơi một cách hết mình. Xuất hồn xuất vía kiểu đó là trạng thái nghiện cực kỳ nặng. Một cách hết sức tự nhiên, tinh thần của chúng ta nếu không nghiện ngập luôn ở ngoài trò chơi, luôn ở ngoài máy tính, luôn ở ngoài thân thể.

Câu trả lời là hành thiền một cách tự nhiên như là sống, nói đúng hơn là Sống với tâm thiền.

TÂM NGHIỆN LÀ GÌ ?

Làm cách nào tâm thiền xuyên được ra khỏi màn hình máy tính trong khi tâm nghiện thì lại không xuyên được ?

Nguyên lý gây nghiện của trò chơi rất đơn giản. Người chơi lựa chọn một vai diễn. Trên sân khấu, nếu diễn viên đi sang bên phải sẽ gặp biển báo màu trắng “Quá khứ”, màu vàng “ Đúng”, màu xanh “Thích” và màu đỏ “Nhận về”, còn sang bên trái sẽ gặp biển báo màu trắng “Tương lai”, màu vàng “Sai”, màu xanh “Ghét” và màu đỏ “Tống ra”. Trò chơi còn có đoạn, người chơi đứng chết trân nhưng rung bần bật sang hai bên. Biển báo lúc đó là Sợ.

Lúc người nghiện đang chơi trò này, thì nhóm hỗ trợ đứng ngoài màn hình vẫy ầm ỹ để gây sự chú ý. Nhưng bên trong màn hình, diễn viên cứ chạy đi chạy lại như con thoi, hết sang phải, rồi lại sang trái, và ngược lại - Quá khứ rồi Tương lai, Đúng rồi Sai, Thích rồi Ghét, Nhận về rồi Tống ra, từ giây này sang giây khác, ngày này sang ngày khác rồi đời này sang đời khác. Lúc diễn viên đứng lại ở biến báo Sợ thì mắt họ lại hoa lên và tai họ lại ù đi vì đầu họ rung lắc dữ dội quá, nên dù nhìn thẳng ra khỏi màn hình mà họ vẫn chả thấy gì.

Thiền đi, thiền đi, thiền đi

Nhóm hỗ trợ bèn gửi thông điệp vào bên trong máy tính : Thiền đi, thiền đi, thiền đi.

Một số người bắt đầu ngơ ngác không hiểu thiền là cái gì. Họ đã quen là phải nhận một vai diễn và sau đó bắt đầu chạy tới lui.

Lúc đó nhóm hỗ trợ bèn bảo : Quan sát hơi thở

Một số người bắt đầu làm theo. Họ quan sát việc hít vào và thở ra. Hơi thở vừa tự nhiên mà cũng rất gần gũi với trò chơi Luân hồi.

Lúc này nhóm hỗ trợ bảo : Tự quan sát bản thân

Trong số người hành thiền, nhóm nghiện quá nặng quá cứ tưởng quan sát bản thân cũng là một trò chơi. Họ lại lựa chọn một vai diễn và một sân khấu cụ thể như làm cha trong gia đình, làm sếp ở cơ quan, làm người nông dân ở Việt Nam.... Rồi họ lại chạy sang phải, sang trái. Họ nhận về vai diễn mà họ thích và họ thấy đúng. Họ tống ra vai diễn mà họ ghét và thấy sai. Họ phân tích quá khứ và lo lắng cho tương lai. Họ đã quan sát vai diễn, nhưng không quan sát bản thân.


Nhóm nghiện nhẹ hơn thì sau khi chạy sang phải và sang trái theo quán tính, bắt đầu quay trở về được với bản thân nhờ quan sát hơi thở. Dần dần, họ nhận ra được việc chạy tới chạy lui này, và từ từ dừng lại. Thế là họ bắt đầu thiền thường xuyên để có thể quan sát bản thân tốt hơn, và hạn chế việc chạy đi chạy lại.

Lúc đó nhóm hỗ trợ bảo : Nhận thức hiện thực như nó chính là

Khi bắt đầu trụ được lâu hơn, họ nhận ra rằng mình đang ở trong một đám nghiện. Ai cũng đang chạy sang phải và sang trái quanh một cái trục tưởng tượng nào đó mà riêng mình. Trước kia, họ cũng mải lắc lư quá nên không thể nhận ra được trò chơi này.

Rồi người thiền nhận ra rằng họ vẫn đang ở trên một số sân khấu, với một số vai diễn.

Xuống sân khấu và đi một vòng, thì họ lại tiếp tục nhận ra rằng mình đang ở trong một cái máy tính.

Nhóm hỗ trợ lại tiếp tục : Buông bỏ, buông bỏ, buông bỏ

Một số người bắt đầu cởi bớt trang phục diễn viên.

Một số người bắt đầu rời bỏ sân khấu.

Rồi họ tìm cách đi ra khỏi máy tính.


Lúc đó họ lại nhận được thông điệp của nhóm hỗ trợ : Chào mừng những con người thức tỉnh. Chúc mừng bạn đã bắt đầu hành trình trở về.

Những người thức tỉnh chưa kịp đặt câu hỏi phải làm gì để trở về thì tâm thức họ đã ra khỏi màn hình. Tâm thức tỉnh hoàn toàn xuyên qua được màn hình vật lý khi nó muốn, trong khi thân vật lý vẫn ở trong. Sau khi xuyên màn hình vài lần, người hành thiền có thể xuyên màn hình bất kỳ khi nào họ muốn. Tức nhiên khi đó họ đừng có chạy sang phải hay sang trái, nghĩa là họ cần sống với tâm thiền chứ không phải tâm nghiện. Thế là người hành thiền trở thành người vừa ở trong vừa ở ngoài, nói cách khác họ là người sống ở trong đời mà không thuộc về đời.

THIỀN LÀ CÁI GÌ MÀ CÓ KHẢ NĂNG KỲ LẠ NHƯ VẬY ?

Khi hỏi lời khuyên của một tinh thần ở cảnh giới cao về phương pháp thiền, tôi được yêu cầu định nghĩa về thiền. Và tôi biết yêu cầu đó chính xác là câu trả lời.

Thiền là nhận thức, mà nhận thức thì không có phương pháp, chỉ có trạng thái mà thôi. Sự sống có ở muôn nơi từ nguyên tử, tế bào đến vũ trụ, từ hòn đá, cái cây, con vật đến con người. Sự sống là nhận thức. Tất cả đều đang nhận thức.


Vấn đề không phải là chúng ta cần đạt được một trạng thái nhận thức cụ thể nào đó, mà là chúng ta cần mở rộng nhận thức, chính xác hơn là trạng thái nhận thức. Trạng thái nhận thức tự nó sẽ được phát triển trong quá trình trải nghiệm, chừng nào chúng ta không lặp đi lặp lại một kiểu trải nghiệm. Hành thiền chỉ là quá trình thực hành mở rộng trải nghiệm tâm thức mà thôi.

Theo luật tự nhiên, vạn vật đều đang vận động. Cái gì không tiến hóa thì nó sẽ thoái hóa. Điều cần làm chỉ là buông bỏ một trạng thái nhận thức đã tồn tại quá lâu khiến trí tuệ của chúng ta ngừng tăng trưởng – tâm nghiện. Tâm nghiện tạo ra những tình cảm mất cân bằng thông qua những phán xét bất tận. Tâm nghiện không giúp chúng ta nhận thức được bản thân và hiện thức khách quan, mà chỉ đưa đến những phản ứng lặp đi, lặp lại với các đối tượng bên ngoài bị phán xét.

Khi vượt qua được trạng thái nghiện này rồi, chúng ta một cách tự nhiên sẽ nhận thức được cả thế giới vật chất và thế giới tinh thần – nơi cái gốc của chúng ta ở đó. Nghĩa là chúng ta vốn đã có khả năng nhận thức cả bên trong và bên ngoài máy tính, chừng nào chúng ta không dính mắc quá nhiều với trò chơi.

Bản ngã ưa phán xét và thích ghét chỉ là một dạng tâm trong vô số dạng tâm thức của con người. Tâm ấy không xấu chỉ là nó cần được sử dụng đúng mức. Tâm phàm ngã mà khi được kích hoạt thái quá, trở thành tâm nghiện sẽ cản trở sự hòa hợp giữa các mức tâm thức với nhau như tâm hồn hay tâm Phật. Không phải tâm Phật thì cần hơn hay minh triết hơn tâm phàm ngã. Chính sự hòa hợp mới là cái nền của sự minh triết và tiến hóa.

Bản chất của con người là đa tâm. Chúng ta có thể đạt được nhiều mức nhận thức ở rất nhiều cấp bậc vượt xa với tâm thức của phàm ngã. Điều này luôn luôn xảy ra dù nhận thức đó có truyền được thành các dạng thông tin mà tình cảm và tâm trí của chúng ta diễn đạt được hay không.

Khi chúng ta đã được thức tỉnh khỏi cơn nghiện phân cực, chúng ta có thể đưa tâm thức của mình đi rất xa xuyên vũ trụ - hệ vĩ mô của mình, và rất sâu – xuyên vào bên trong chính mình – hệ vi mô của chúng ta. Chúng ta luôn kết nối cha mẹ sinh và với cha mẹ của vạn vật là Tạo hóa. Chúng ta cũng luôn kết nối bằng tâm thức với tế bào và nguyên tử bên trong cơ thể. Tâm thức của bất kỳ ai cũng có thể xuyên qua rất nhiều tầng năng lượng vượt xa thế giới vật lý.

Nếu chúng ta thức tỉnh thêm một cấp nữa để vượt qua khỏi cơn nghiện về hình tướng, thì chỉ cần mở lòng để cho tâm thức chúng ta đi xuyên qua rất nhiều tầng sóng chỉ trong tích tắc thậm chí ngay trong hiện tại. Tức nhiên, có thể chúng ta sẽ chẳng cảm thấy gì, nghe thấy gì, nhìn thấy gì và sẽ cho rằng đi như thế cũng như không.

Chúng ta không thể sang được bên kia sông nếu không vượt sông cách này hoặc cách khác. Một khi đã sang sông, cầu hay thuyền, chẳng còn quan trọng. Chúng ta không thể đạt được các trạng thái tâm thức cao nếu không hành thiền. Tuy nhiên, một khi đã vượt qua cơn nghiện của bản ngã, thì mọi việc sẽ diễn ra rất tự nhiên. Việc duy nhất cần làm là buông bỏ trạng thái cũ để sang trạng thái mới.

Đơn giản hãy quay về với bản thân mình, quay về năng lượng gốc sinh ra sự sống trong ta, quay về với Thượng đế. Và quá trình xuyên qua các cấp độ tâm thức bắt đầu.

Trên đường về với Thượng đế - năng lượng gốc sinh ra ta, chúng ta sẽ đi qua các trạng thái tâm mà chúng ta đã đạt được hoặc sẽ tiến tới trong quá trình tiến hóa, cũng như tâm thức gốc đã sinh ra chúng ta.

Quá trình trở về với Thượng đế cũng là quá trình trở về với chính mình.

Đường đạo chẳng cần thêm gì, chỉ cần bớt đi, chẳng cần học gì, chỉ cần nhớ lại, chẳng cần đi đâu, chỉ cần quay về.

Nguồn : http://www.huongclass.com/hanh-thien-nhom-thien/tam-thien/1936-thien-la-gi.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét